ĐOẠN KẾT CỦA BÀI THƠ NGỌN CỎ
Ngọn Cỏ Tiếng nước đái nhỏ giọt trong bồn cầu tí tách thứ nước ấm sóng sánh vàng hổ phách trong người tôi tuôn ra Phải rồi tôi là đàn bà hạng đàn bà đái không qua ngọn cỏ bây giờ được ngồi rồi trên bồn cầu chễm chệ tương lai không chừng tôi sẽ to con mập phệ tí tách như mưa ngọn cỏ gió đùa. (Nguyễn Hoàng Bắc) Đang muốn biểu lộ thái độ hùng dũng, vùng lên “đứng đái đàng hoàng” như các đấng nam nhi mà lại kết thúc bằng “ngọn cỏ gió đùa” - chấp nhận thân phận đàn bà như ngọn cỏ, gió muốn đùa hướng nào cũng phải chịu - thì đúng là cung đàn lạc điệu. Nguyễn Đúc Tùng vì đang phỏng vấn Nguyễn Thị Hoàng Bắc nên chỉ lịch sự cho rằng câu cuối bài thơ gây cảm giác mơ hồ (ambiguous). Nguyễn Thị Hoàng Bắc sau đó bật mí: Nếu tường minh hàm ý mấy chữ ấy bằng ngôn ngữ bình thường thì đại khái có thể diễn đạt là “ngọn cỏ gió đùa? xin lỗi nghen!” hoặc “ngọn cỏ gió đùa? không dám đâu!” Ô! Thật lạ! Chị viết “ngọn cỏ gió đùa” mà ...