Posts

ĐOẠN KẾT CỦA BÀI THƠ NGỌN CỎ

    Ngọn Cỏ   Tiếng nước đái nhỏ giọt trong bồn cầu tí tách thứ nước ấm sóng sánh vàng hổ phách trong người tôi tuôn ra   Phải rồi tôi là đàn bà hạng đàn bà đái không qua ngọn cỏ bây giờ được ngồi rồi trên bồn cầu chễm chệ tương lai không chừng tôi sẽ to con mập phệ tí tách như mưa ngọn cỏ gió đùa. (Nguyễn Hoàng Bắc) Đang muốn biểu lộ thái độ hùng dũng, vùng lên “đứng đái đàng hoàng”    như các đấng nam nhi mà lại kết thúc bằng “ngọn cỏ gió đùa” - chấp nhận thân phận đàn bà như ngọn cỏ, gió muốn đùa hướng nào cũng phải chịu -    thì đúng là cung đàn lạc điệu. Nguyễn Đúc Tùng vì đang phỏng vấn Nguyễn Thị Hoàng Bắc nên chỉ lịch sự cho rằng câu cuối bài thơ gây cảm giác mơ hồ (ambiguous). Nguyễn Thị Hoàng Bắc sau đó bật mí:   Nếu tường minh hàm ý mấy chữ ấy bằng ngôn ngữ bình thường thì đại khái có thể diễn đạt là  “ngọn cỏ gió đùa? xin lỗi nghen!”  hoặc  “ngọn cỏ gió đùa? không dám đâu!” Ô! Thật lạ! Chị viết “ngọn cỏ gió đùa” mà ...

TÔ ĐÔNG PHA SỬA THƠ VƯƠNG AN THẠCH

  Vương An Thạch t rong lúc du học ở đảo Hải Nam đã làm một bài thơ trong đó có hai câu rất lạ: Minh  N guyệt sơn đầu khiếu Hoàng  K huyển ngọa hoa tâm Dịch nghĩa: Trăng sáng hót đầu núi Chó vàng nằm (trong) lòng hoa Thi hào Tô Ðông Pha  tình cờ đọc được , thấy  “sai”   (trăng sáng làm sao hót trên đầu núi và chó vàng làm sao nằm trong lòng hoa được)  nên đã sửa lại hai chữ cuối cho đú ng  nghĩa hơn. Minh nguyệt sơn đầu chiếu Hoàng khuyển ngọa hoa âm Dịch nghĩa: Trăng sáng rọi đầu núi Chó vàng nằm (dưới) bóng hoa Chuyện sửa thơ đến tai Vương An Thạch  (lúc ấy đang là Tể Tướng) nên họ Vương đã bổ nhiệm Tô thi hào một chức quan ở Hải Nam. Sau đó  Tô Ðông Pha mới khám phá ra ở địa phương này có loại chim tên là Minh Nguyệt, hay hót trên đầu núi ,  và có một loại sâu tên là Hoàng Khuyển, chỉ thích nằm trong lòng hoa!  Và người kể chuyện kết luận “ Lúc ấy Tô Ðông Pha mới biết là mình  xớn xác,  bồng bột và thấy được cái th...

NGẬM NGÙI: TRÁI SẦU TRĨU NẶNG

Hôm ấy được mời nhậu ở nhà một ông chủ tàu đánh tôm. Trong khi chờ đợi mấy món hải sản đặc biệt của vùng biển Galveston đang xào nấu thơm lừng dưới bếp, tôi ngồi cùng mấy tay ngư phủ khác nhâm nhi lon bia với tôm khô củ kiệu, nghe chủ nhà thao thao bất tuyệt chuyện tàu bè, lưới chài, tôm cua cá.  Thấy tôi như vịt nghe sấm chủ nhà nghe chừng mất hứng bèn mở một DVD ca nhạc cho tiệc rượu thêm vui vẻ. Và tôi đã có dịp nghe bản nhạc Một Phút Đam Mê của Lưu Hoàng Lê do Đàm Vĩnh Hưng hát. Phần trình diễn của Đàm Vĩnh Hưng khá tốt nhưng không cứu được bản nhạc dưới trung bình. Loáng thoáng nghe câu cuối “… trái sầu nặng rơi rớt bên thềm” tôi yên lặng chú ý lắng nghe khi ĐVH trở lại điệp khúc và kết thúc bản nhạc: Một mình lê bước, lang thang bên thềm xưa Người tình ở đâu, bóng dáng xưa đâu còn Giờ ta lẻ loi, ta ngu khờ rong chơi quên ngày tháng Nhắm mắt ta nghe,  ôi  trái sầu nặng rơi rớt bên thềm . Tôi nhớ đến 2 câu trong bài thơ Ngậm Ngùi của Huy Cận:     ...

TRAO ĐỔI VỀ BÀI THƠ CỦA CÔ GIÁO TRẦN THỊ LAM

  Bài b ình thơ của tôi  Đọc Bài Thơ Nhục Nhã Ê Chề Đau Xé Ruột nẩy sinh một cuộc tranh luận văn chương nho nh ỏ. Độc gi ả, nếu muốn, có thể đ ọc theo link sau  đây: https://phamnhibinhtho.blogspot.com/2016/05/oc-bai-tho-nhuc-nha-e-che-au-xe-ruot.html  Bài viết Đọc Bài Thơ: Nhục Nhã Ê Chề - Đau Xé Ruột lên đường được 2 ngày tôi nhận được email của chị Tuyết Nga, bạn học chung trường hồi còn trung học, nội dung như sau: Anh Nhì bình luận về Thơ Cô Giáo Lam quá tuyệt; đúng là anh đã "chắp cánh" cho bài thơ bay cao, bay xa hơn nữa... TN lại xin FW đến quý ACE & các bạn cùng thưởng thức nhé! Nhưng 2 người bạn của chị Tuyết Nga lại có cách nhìn nhận, đánh giá khác. Chị hoài Niệm viết: Phải công nhận nhà thơ đã … chắp cánh cho bài thơ … bay cao, bay xa như lời chị Tuyết Nga viết…. Cảm ơn thì ...cảm ơn , nhưng tôi lại thấy có vấn đề...không ổn trong bài "bình thơ của nhà thơ PĐN Hai chữ “ngộ” và “lạ” nhà thơ cho là ... đồng nghĩa, trùng ...

NHIỄM THƠ - MỘT CÁCH NÂNG CAO TAY NGHỀ

  Cách đây mấy ngày Facebook có đăng lại một kỷ niệm từ  3 năm trước – bài thơ Thi Sĩ Và Người Tình - tôi viết đã  rất lâu. Phía dưới bài thơ ấy, ở dạng bình luận là bài “Nhiễm Thơ” của Vân Anh.   Kỷ niệm này, xem kỹ lại, xảy ra sau NHỮNG ĐÓA HOA  HỒNG CHO NGƯỜI BÌNH THƠ 6 tháng. Khá đông bạn đọc ghé thăm và bình luận qua lại trong đó có Vân Anh và dĩ nhiên, cả tôi nữa.   THI SĨ VÀ NGƯỜI TÌNH   Buổi sáng trời se lạnh anh dậy sớm ngồi viết vội mấy vần thơ vừa chợt hiện ra sau một đêm dài ngon giấc   Bỗng thấy hương thơm ngào ngạt em vẫn trong áo ngủ đem đến cho anh tách cà phê ngun ngút nóng hai đứa vai tựa má kề cà phê chưa uống đã nghe lòng rất ấm   Em choàng tay ôm vai anh giọng nũng nịu, mắt mơ màng “Anh đang làm thơ về đất nước, quê hương hay công cha, nghĩa mẹ? Về những năm tháng ngục tù hay tình yêu đôi lứa?”   “Em ơi! dù có viết về đề tài gì đi nữa thơ anh ít nhiều cũng thấ...

TRAO ĐỔI VỀ BÀI VIẾT "CÓ MỘT DÒNG SÔNG NHƯ THẾ"

                           CÓ MỘT DÒNG SÔNG NHƯ THẾ Trong một chuyến về thăm quê hương, nhờ trang Web Trần Nhương tôi đã quen biết nhà thơ, họa sĩ Trần Nhương (chủ trang Web). Nhà thơ kiêm họa sĩ này rất cởi mở, vui vẻ, và nhiệt tình giúp tôi có dịp gặp gỡ, trò chuyện với các nhà văn, nhà thơ Việt Nam trong đó có nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ Tịch Hội Nhà Văn Việt Nam. Biết quê vợ tôi ở Đồ Sơn, anh Trần Nhương đã mách nước cho tôi đến tìm gặp một nhà thơ nổi tiếng của Hải Phòng, làm chủ khách sạn Hoa Thành Đạt đồ sộ ở Đồ Sơn, nhà thơ Trịnh Anh Đạt.   Trịnh Anh Đạt và tôi đã mau chóng vượt qua được cái hàng rào xã giao khô cứng. Chúng tôi có nhiều buổi ngồi uống chè Núi Đối nói chuyện thơ, đọc và nghe thơ của nhau. Hai anh em đã thân nhau và trao đổi với nhau khá nhiều điều sâu kín. Qua Trịnh Anh Đạt tôi nhận được giấy mời tham dự ngày thơ Nguyên Tiêu và gặp, trò chuyện với một số nhà thơ trong Hội Nhà Văn Việt Nam. ...