ĐÀ LẠT TRONG TÔI



Nhắc đến Đà Lạt
đám bạn tôi
thằng mắt lim dim thả hồn về quê cũ
thằng nhớ mái trường xưa
một thời hiên ngang dưới bóng quân kỳ


Thằng khác
nhớ những chiều se lạnh
ngồi nhìn giọt đen buồn sóng sánh
trong Cà Phê Tùng

Có đứa nhớ sáng chủ nhật tươi hồng
cùng người yêu dạo bước
trên Sân Cù cỏ mướt
một màu xanh

Đà Lạt trong tôi là ngôi nhà xinh
trên triền dốc
xa xa Viện Đại Học
thấp thoáng trong sương mờ

Dã Quỳ trải thảm vàng
bâng khuâng chiều nắng nhạt
lữ khách thẫn thờ
mơ mộng ngắm Xuân Hương

Ôi! Ngôi nhà thân thương
có người ngồi bên khung cửa sổ
như hoàng hôn lặng lẽ
thả hồn vào mộng vào mơ
cùng tôi
chung dệt mối tình thơ 
(138 chữ)

Phạm Đức Nhì

Comments

Popular posts from this blog

BÙI TÍN VÀ HOA XUYÊN TUYẾT

LẠI BÀN VỀ LUẬT BẰNG TRẮC CỦA THƠ LỤC BÁT

CHÚT NHẬN XÉT VỀ CA KHÚC “THUYỀN VÀ BIỂN” CỦA NHẠC SĨ PHAN HUỲNH ĐIỂU PHỔ THƠ XUÂN QUỲNH