LỊCH SỬ SẼ KHÔNG QUÊN

  

Thưa các ông anh

cùng màu da tiếng nói

cùng nòi giống Lạc Hồng

có phải chăng các anh ít nhiều đã đắc tội với non

sông

khi buông tay súng

để lũ quỷ mặc chiếc áo màu nhập cảng

nhảy múa trên xác thân muôn triệu dân lành?



Chúng tôi là em

không dám xét xử các anh

nhưng chính vì là em

chúng tôi cần những tấm gương soi mình học hỏi

những bàn tay chỉ lối

những kho kinh nghiệm sống dạn dày

nhưng các anh ơi! 

Đã từ lâu mong đợi

chúng tôi vẫn phải tự dắt dìu nhau trên từng bước

chông gai



Các anh có nhìn về quá khứ?

có nghĩ đến tương lai?

sao hiện tại nỡ bỏ chúng tôi đơn độc?




Chúng tôi sẵn sàng nổ phát súng đầu tiên

rồi ngã gục

cho các anh được bắn viên đạn sau cùng

giữa tiếng reo hò vang dậy chiến công

chúng tôi sẵn sàng liều mình

bắc cầu qua suối

cho các anh xông tới

phất cờ hát khúc khải hoàn ca

chỉ cần ngay bây giờ

các anh đứng vào đội ngũ




Giữa lúc mịt mù khói lửa

các anh trùm chăn
trên giường

đợi tàn cuộc các anh tung cửa

ra giữa chiến trường chỉ trỏ nghênh ngang

các anh đeo lên ngực mình hàng tá huy chương

trong khi những anh hùng thực sự

vẫn âm thầm lặng bước




Trễ cũng còn hơn không

chúng tôi tha thiết chờ mong

sự thức dậy của lương tâm

của tinh thần trách nhiệm

lớp trẻ mai đây sẽ đỡ phần hổ thẹn

nhìn thế hệ ông cha

chúng sẽ viết tiếp bản hùng ca

với hào khí của tất cả chúng ta dồn lại

vinh nhục hôm nay

lịch sử sẽ còn lưu mãi



Viết tại phân trại E, A20 năm 1981

Comments

Popular posts from this blog

BÙI TÍN VÀ HOA XUYÊN TUYẾT

LẠI BÀN VỀ LUẬT BẰNG TRẮC CỦA THƠ LỤC BÁT

CHÚT NHẬN XÉT VỀ CA KHÚC “THUYỀN VÀ BIỂN” CỦA NHẠC SĨ PHAN HUỲNH ĐIỂU PHỔ THƠ XUÂN QUỲNH